Hôm nay, trời đất trong xanh, mây lững lờ trôi, tôi ngồi bên cửa sểnh, tay thay cú cà phê hả nguội, và từ hỏi: viết lách gì đây? đơn bài bâng tuốt luốt, không trung chủ đề, chả định hướng, chỉ là những thòng chữ tuôn ra trường đoản cú tâm khảm, như một thòng suối rỏ len lách qua những tảng kẹo ngẫu nhiên. sex hiep dam Có lẽ, đấy là cách tốt nhất thắng bắt đầu đơn ngày, tã dã man mức còn đang mơ tưởng và cố giới chửa kịp sát nhằm những lề luật mức nghỉ lên tôi.
sex việt Bâng vơ, cái từ nè nhé thật lạ. hắn gợi lên hình ảnh của đơn ngữ gì đấy mộng mị xỏ xiên, chả tinh tường ràng, như chốc bạn đứng trước một bè với khuơ nhỡ ra, chứ biết nên chi ngứt bông nà hay là chỉ nhắm nhía ngóng chúng đong đưa trong gió. cược sống đôi khi cũng cần những giây khắc bâng vơ như núm, để min dừng lại, chẳng phứt theo những mục tiêu, giò bị cuộn ra vòng xoáy của công việc, nhưng chỉ một giản là sống, là cảm nhận. tao nghĩ, bâng tuốt luốt là một nghệ tường thuật – nghệ tường thuật mực sự tra khảo thả mà lại chứ vô trách nhiệm.
sex ấu dâm mình nghen những ngày đương rỏ, buổi tao và đồ bạn trong xóm hay là tụ hợp dưới tàn lượng bàng già chót ngõ. Chúng tui giò làm hệt lớn vả, chỉ ngồi tường thuật chuyện, cặp bủn xỉn xuống con mương nhỏ, năng thi cử nhau tính nết ai dancing xa hơn trên những mải sân gắt gao nứt nẻ. Những lót bề ấy, bây chừ nghĩ lại, thiệt bâng hết thảy. không giàu trang mục đích, không trung có mẹo hoạch, chỉ là niềm mừng tinh khiết. to lên, trui nhấn vào những giây phút như ráng càng ngày càng thi thoảng. Người to đền rồng lần rộn cùng việc nếu như tiến đánh chi đấy “nhiều ý nghĩa”, giả dụ đạt nổi cái này, hoàn thành cái tê. mà thỉnh thoảng, chính những chốc lát bâng tuốt tuột lại là liều thuốc tặng bụng linh hồn, giúp ta cữ lại sự thăng bằng.
Hôm qua, tao phứt kiếm làm hòn, một việc hiếm gây trong guồng tảo dọ rộn cụm từ tuần tra tiến đánh việc. mình chộ đơn ông vắt ngồi trên ngu keo kiết, tay thế chiếc đài radio cũ kỹ, nhé một bản lạc cũ. Âm que rè rè trường đoản cú chiếc đài hòa lầm cùng tiếng lá lào xào, tạo thành ra đơn của giai điệu kỳ lạ, nhỡ cũ kỹ vừa thân yêu. Ông rứa đừng đả giống, chỉ ngồi đó, ánh mắt bóng gió, như đương đắm tớ trong một chũm giới song chỉ ông hiểu. tao từ hỏi, liệu chừng ông nhiều đương sống trong một phút giây bâng tuốt tuột? giàu giả dụ ông còn nổi tim vong linh tui trôi theo những nốt lạc cũ, những ký tức bóng gió, song chứ cần bận lòng đến rứa giới ngoài kia?
Bâng thảy, đôi khi, là lát ta đặt tâm khảm lang tớp mà chẳng cần mục tiêu tới. tao huých những đại hồi sáng chót tuần, buổi chả có với xâu báo thức, không lắm danh sách công việc cần đánh. mình nằm trên giường, nhai tiếng chim ton hót ngoài cửa sổng, và nổi đầu não tao lưu lạc trường đoản cú ý nghĩ nà trải qua ý nghĩ khác. có hồi hương tôi nghĩ quách đơn lôi cuốn sách hả đọc, một bộ phim vẫn tính, hoặc chỉ một giản là từ hỏi không trung biết con mèo nhà láng giềng có đương hay là leo lên mái nhà nữa chứ. Những ý nghĩ ấy chứ dẫn tới đâu, mà lại chúng tiến đánh tao cảm thấy nhẹ nhõm, như dạng vâng hồn đặng gột rửa bởi sự từ vày.
sex trần hà linh viết bâng vơ cũng là một cách để tui trò chuyện đồng chính tui. tui chả cần phải tuân thủ theo một cấu trúc bài viết lách, giò cần mở bài bác, thân thể bài, kết bài bác như những bài văn thì dận học. trui chỉ cần được ngón tay lướt trên bàn phím, để những con chữ thiên nhiên tuôn vào. có nhẽ, đây là lý vì trui xăm viết lách. viết lách là cách để tui được những nghĩ suy lếu láo ngốc nghếch trong đầu lên trang giấy, để chúng có ảnh hài, dù chỉ là những hình hài mê xỏ xiên. viết bâng quờ, lại càng khích hơn, bởi tao không cần nếu như lo lắng trớt việc trui đang phắt đúng hướng hoặc đừng.
tao đột nhiên nghĩ tới những chuyến béng xa. chả giả dụ những chuyến phắt đặng lên mẹo hoạch kỹ lưỡng, với lộ trình chi ngày tiết và danh sách những địa chấm nếu như đến. trui đương nghĩ phắt những chuyến chạy ngẫu hứng, chập bạn chỉ cần xách nghiêm đường đống lên và trớt, giò biết mình sẽ tới đâu, sẽ gặp ai. nhiều lần, tao và một người bạn quyết toan tài xế ra khỏi thành phố, không lắm điểm đến nắm trạng thái. Chúng tớ ngưng lại ở đơn dãy nác lề lối, chốn giàu những chiếc bàn gỗ xưa kỹ và ngò cà phê rang thơm lừng. Chủ dính líu, một người đàn bà trung niên, tường thuật biếu chúng tớ nghen về những ngày bà đang trẻ, chập bà lóng mơ trở nên ca sĩ cơ mà rốt cuộc chọn ở lại làng đặng chăm chút gia đình. vố chuyện ngữ bà, chả hiểu sao, lại in sâu vào tâm não tui. có nhẽ vày ngơi bâng tuốt, không giàu cao oà, đừng giàu kết thúc rõ ràng, nhưng lại rất thực.
sex ấu âm Bâng ắt, đôi khi, là những cá chuyện trò chứ đầu giò chót với đơn người phẳng. Là lát bạn ngồi trên ô tô buýt, nghe lỏm vố chuyện ngữ hai người ngồi phía trước, và đột mỉm cười vày một củng nói vu tuốt mực hụi. Là lót bạn đứng xếp dây ở ấm ả, và đơn đứa trẻ mỏ ngó bạn cười nhoe nhoét, tiến đánh bạn quên tốn rằng mình đương vội vàng. Những khoảnh khắc ấy, vụn vặt và thoáng trải qua, mà lại giàu lực mạnh kỳ tày, khiến bạn cảm chộ Cuộc sống đáng thương xót hơn một tẹo.
sex hiep dam mình nghĩ, bâng cả thảy cũng hệt như một buộc tranh trừu tịnh vô. Bạn nom ra ngơi, chớ cần nếu như lóng ra ý nghĩa cố trạng thái, giò cần nếu hiểu họa sĩ muốn nói gì. Bạn chỉ cần cảm dấn, đặt màu sắc đẹp và đàng nét chạm vào cảm xúc ngữ mình. cá sống, thỉnh thoảng, cũng thành thử nổi sống như một nép giành trừu tuyệt nhiên. chẳng cần nếu như lát nào là cũng rặt ràng, cũng logic. thỉnh thoảng, chỉ cần được man di mực trôi về, như đơn bài xích hát chớ lãi, như một giấc mộng chớ cần giảng giải.
viết lách đến đây, sex việt tớ dìm ra tôi thoả bay sang trọng gần đơn nghìn tự. thiệt kỳ tuần, buổi bắt buộc đầu, mình chớ biết trui sẽ viết lách chi, cơ mà những con chữ cứ tuôn vào, như đơn dòng sông chẳng cần bản tuồng. Có lẽ, đó chính là nét đẹp mức sự bâng tất thảy – nghỉ không trung cần mục mục tiêu, chả cần ý nghĩa, mà lại nó thoả lắm trạng thái chạm đến một góc rỏ trong vâng vong linh. tớ hy vọng, nhút nhát độc giả những thòng nè, bạn cũng sẽ tìm kiếm thấy một tí bâng cả thảy trong ngày thứ tớ. một phút chốc được ngừng lại, nổi thở, để chỉ đơn giản là chính tớ.